Bánh phồng Phú Mỹ
Từ lâu, An Giang rất nổi tiếng với các đặc sản như mắm Châu Đốc, đường Thốt Nốt, lụa Tân Châu… nhưng tại thị trấn Phú Mỹ, huyện Phú Tân còn có một đặc sản nổi tiếng là bánh phồng.
Làng nghề bánh phồng Phú Mỹ hình thành, tồn tại và phát triển gần 70 năm nay. Theo các bậc cao niên tại làng nghề, nguyên liệu làm bánh phồng là loại nếp đặc sản được trồng tại địa phương. Các công đoạn làm bánh rất công phu. Người làm bánh chọn loại nếp rặt, ngon. Nếp được ngâm đúng ba ngày ba đêm, đãi cho sạch nước đục, đem xôi lên rồi bỏ vào cối quết. Sau khi nếp được quết nhuyễn, đem ra cán thành bánh, phơi nắng rồi đem vào nhúng nước đường và phơi lại lần nữa cho khô mới đóng gói. Các phụ gia như đậu, mè, sữa... được đưa lần lượt vào bánh theo từng công đoạn.
Bánh phồng Phú Mỹ nhỏ bằng cái dĩa nhưng nướng chín phồng to hơn cái quạt nan. Bánh vừa xốp, vừa mềm, cắn vào nghe “phao” miệng bởi vị béo của nếp, vị ngọt của đường, mùi thơm của sữa, mè, đậu nành, đậu phộng... tạo nên hương vị đặc trưng và không thể thiếu trong bữa ăn ngày Tết hay các dịp đám tiệc, cưới hỏi. Nếu có dịp đến An Giang, bánh phồng Phú Mỹ là một món quà rất có ý nghĩa để du khách mang về làm quà cho người thân.
(Nguồn: Amthuc365)
Mắm Châu Đốc

Mắm là một món ăn thuộc loại phổ biến nhất ở miền Tây. Nhưng ở Châu Đốc, mắm mới thể hiện hết sự phong phú của loại thực phẩm độc đáo này. Mắm Châu Đốc trở thành một sản phẩm “độc chiêu” của An Giang.Vào chợ Châu Đốc, khách có thể thấy đến hơn 30 loại mắm. Có loại chỉ cần thêm chút nguyên liệu là ăn liền như: mắm ruốc, mắm thái, mắm ba khía, mắm tôm, mắm tép, mắm còng. Có loại phải qua công đoạn chế biến công phu như: mắm sặt, mắm trê, mắm lóc, mắm rô, mắm trèn, mắm cá linh, mắm cá chốt, mắm chuột, mắm cá cơm, mắm cá thiểu, mắm cá lòng tong, mắm cá mè vinh, mắm cá trèn lá, mắm cá trèn mỡ, mắm cá trèn bầu. Nhưng đến Châu Đốc, khách thường tìm mua món mắm ruột. Ban đầu, món này làm từ ruột và trứng cá lóc nên hiếm. Mắm ruột nguyên thủy là quà quý của nơi sản xuất dành cho gia đình, bạn bè cho những mối quan hệ quan trọng. Ngày nay, muốn mua mắm ruột, khách hàng phải đặt trước mới có. Mắm ruột hiện nay chỉ là thịt của mắm cá lóc xé sợi, trộn đu đủ. Mắm đỏ au, thơm lừng bày trên dĩa với thịt ba rọi xắt mỏng, tôm lõi và cá lóc đồng nướng trui đã trở thành món ăn đậm đà, giàu tính văn hóa trong ẩm thực Nam bộ. Mắm thái được làm từ cá bông, cá lóc trộn với đu đủ xanh thái sợi “bắt” cơm đến mức người ăn đã “no bụng” mà vẫn “đói con mắt”. Mắm lóc, mắm linh, mắm sặt chưng hoặc nấu lẩu, làm nước lèo thì phong phú vô hạn. Trên bàn ăn gia đình hay trong những buổi họp mặt quan trọng, món mắm bình dị của Châu Đốc chễm chệ “ngự” trên bàn ăn và có thể “đấu” với bất kì món “đặc sản” nào. Chỉ mất khoảng 15.000 - 20.000 đồng cho nửa kg mắm, khách du lịch có thể mang đến cho người thân, bạn bè một niềm vui nho nhỏ sau chuyến đi. Nhiều khách hàng e ngại khi mua mắm về làm quà là mùi mắm đặc trưng có thể “lây” sang hành lý, trang phục như những người bán hàng. Tuy nhiên, ở đây cách vô bao, đóng gói của người sản xuất rất kín, kỹ lưỡng khiến nỗi e dè kia không còn là nỗi bận tâm của du khách.
Thanh Tuấn (tuoitreangiang.com)– Theo Báo Cần Thơ
Món ngon vùng Bảy Núi

Về Bảy Núi - An Giang, ngoài các món ăn nổi tiếng như cháo bò ở huyện Tri Tôn và các loại mắm Châu Đốc thì ở huyện Tịnh Biên cũng có món ăn nổi tiếng không kém, đó là món bánh canh bột gạo Sóc ở chợ xã Vĩnh Trung. Chất lượng gạo Sóc Bảy Núi do người đồng bào dân tộc Khmer Bảy Núi trồng trên các thửa ruộng ven các chân núi, bột gạo làm cọng bánh canh cũng dẻo dai, thơm ngon. Vượt chặng đường xa đến tham quan vùng Thất Sơn, du khách có thể đi trên tỉnh lộ 948 để đến phố ẩm thực này. Tại nơi đây, du khách có thể thưởng thức các món bánh canh giò heo; bánh canh cá lóc; bánh canh tôm; bánh canh gà; bánh canh thập cẩm…
Tô bánh canh nóng hổi với các cọng bánh dẹp hòa cùng nước súp của giò heo, xương gà, cá lóc đồng, tôm càng... càng ăn càng thấm. Thực khách cứ múc nước mắm đặc chế của quán nêm nếm cho vừa ăn, tất cả quyện với cọng bánh thấm đậm ớt cay cay, ngò gai, hành lá, tạo ra vị mặn, ngọt và thơm lừng của tô bánh đang bốc khói thật là khó tả.Và dẫu có ăn mấy tô bánh canh thì du khách tới An Giang vẫn để dành bụng cho món bún mắm ăn với đầu cá rất ngon và độc đáo. Mắm cá lóc, mắm cá linh hoặc các loại mắm ngon khác như mắm cá rô, sặt, cá trèn, cá trắng... được nấu sôi lên, lọc bỏ xương. Sau đó người ta lược lại bằng lưới nhuyễn nhiều lần, chỉ lấy nước trong, đó là nước cốt ngọt của mắm. Cho bắp chuối bào mỏng với một ít giá vào tô, bún ngon sắp lên trên. Thịt cá lóc luộc chín, xé ra miếng nhỏ bằng ngón tay phủ đều lên. Nước cốt mắm nấu sôi riu riu với các loại gia vị phù hợp, được nêm nếm vừa ăn. Chan nước cốt mắm vào tô bún vừa đủ ăn. Một đầu cá lóc còn dính bộ ruột được trụng chín để riêng. Rau răm một nắm nhỏ, xắt vừa, cho vào chung với tô đầu cá. Bún mắm đầu cá Châu Đốc độc đáo ở chỗ chỉ thuần là cá, ăn nóng rất thơm ngon, đậm đà hương vị đồng bằng, sẽ làm bạn khoái khẩu và hài lòng.
(www.angiang.gov.vn - Nguồn: Báo Cần Thơ)
Cháo bò Tri Tôn – An Giang

Đến miệt Bảy Núi (An Giang) du lịch, ngoài việc được thưởng lãm phong cảnh ngoạn mục nhờ núi non kỳ thú của một vùng bán sơn địa, du khách còn được thưởng thức những món ngon vật lạ. Bò Bảy Núi thịt ngon do được nuôi vỗ cẩn thận. Vì vậy, khi đến vùng này, khách luôn được thưởng thức các món ăn được pha chế từ bò ngon không đâu có được. Món ngon nổi tiếng là bò xào lá vang. Đến Nhà Bàn là khách có thể có được một dĩa bò xào lá vang đầy "tú hụ", ăn thỏa thuê.
Đến thị trấn Tri Tôn, du khách sẽ được thưởng thức món lót lòng vừa quen mà vừa lạ: cháo bò. Ngoài việc nhẩn nha nhai những lát thịt bò thái mỏng chín tái ửng hồng trải trên mặt tô cháo, khách còn được thưởng thức cái ngon của lòng bò. Nào một miếng lá lách trắng đục vừa giòn vừa dai, nào miếng gan đăng đắng vị bùi, nào miếng phổi "phập phều" trong răng lạ miệng, và nữa những miếng phèo nhân nhẩn giòn dai, cùng miếng tủy bò béo ngậy, trong vị mặn cay của nước mắm gừng. Đầu lưỡi khách chưa dứt tê mê thì được tận thưởng cảm giác ngon ngọt của miếng huyết bò "tan" chậm trên mặt lưỡi. Múc từng muỗng cháo cho vào miệng, bao nhiêu vị tràn ngập trong kẽ răng, nhưng nổi bật nhất là vị chua thanh của nước trái trúc - một thứ trái giống như trái chanh nhưng vỏ xù xì, được trồng ở miền núi này - và vị cay của ớt hiểm xanh (hoặc ớt sừng trâu bằm), vị giòn lạt của giá sống cùng mùi rau thơm sẽ khiến bao nhiêu "nặng nề" của thực phẩm hầu như tan biến hết. Tô cháo dần làm "hồi sinh" lục phủ ngũ tạng khách sau một đêm ngủ đầy sảng khoái trong không khí tốt lành của một miền quê núi.
Theo Báo Cần Thơ – Việt Báo (Theo Thanh_Nien)
Cá heo sông Hậu

Món cá heo chúng tôi đề cập trong bài viết này hoàn toàn không phải làm từ thịt của loài cá heo to lớn thường được huấn luyện biểu diễn nhào lộn. Đây là cá heo sông, giống cá chép, miệng kêu éc éc như tiếng heo, thường thấy ở vùng sông Hậu. Cũng giống như cá kèo, cá chốt, cá linh - những loài cá bị người dân địa phương xưa kia coi thường - cá heo bây giờ cũng đã trở thành đặc sản. Cá heo được chế biến thành bốn món. Giản tiện nhất là cá heo nướng. Bếp than với cái vỉ nhôm được đặt trên mặt bàn. Những con cá heo tươi xanh tuần tự gắp để trên vỉ nhôm dưới sức nóng của than đước tỏa mùi đặc trưng mà bếp gas không có được. Trở mặt cá lần nữa, trong chốc lát màu sắc đẹp của cá trở thành màu vàng rộm tỏa mùi thơm nức. Chúng được gắp ra chấm vào chén cơm mẻ giằm ớt xanh, ăn kèm với rau thơm các loại, xà lách, dưa leo, khóm, chuối chát. Thịt cá ngọt được điểm xuyết vị cay của ớt thật khoái khẩu.
Cầu kỳ hơn một chút là cá heo kho thố. Vị cay của tiêu bột, vị ngọt của thịt cá, vị béo của mỡ heo, vị mặn, ngọt của muối, nước mắm, đường hòa nhau trong khẩu cái trở thành thứ hương vị tuyệt vời. Món này dùng để ăn cơm thì khó biết chừng nào no bụng! Lẩu cơm mẻ cá heo cũng là món vừa để ăn cơm vừa để lai rai khi có bạn bè. Món này ăn kèm với loại "rau sạch" là bông điên điển thật ăn ý làm sao. Vị cá ngọt, vị giòn nhẩn của bông điên điển hòa trong vị chua của cơm mẻ, tạo nên bữa ăn thú vị. Nhưng bông điên điển bóp nhẹ giấm lại hợp cá heo kho lạt với me non đầu mùa. Đây cũng vừa là món ăn cơm vừa là món nhậu rất "bắt mồi" khiến khách phương xa ngẩn ngơ lòng dạ! Món nào cũng đều khiến thực khách ưng ý với xương và đầu cá giòn mềm trong răng, vị đắng nhẹ của mật và ruột cá heo lan lan mặt lưỡi vì khi chế biến thành thức ăn người ta chỉ rửa sạch cá là xong, không moi bỏ ruột.
Phương Kiều (Việt Báo – Theo Thanh_Nien)
Nước thốt nốt

Vùng Bảy Núi, tỉnh An Giang có rất nhiều món đặc sản nhưng món giải khát dân dã thốt nốt lạnh sẽ khiến du khách khó quên. Món thốt nốt lạnh gồm nước thốt nốt và cơm của trái thốt nốt. Nước thốt nốt được lấy từ những vòi hoa của cây thốt nốt- một loại cây mọc rất nhiều ở vùng đất này. Nước thốt nốt tươi nguyên chất có vị ngọt thanh tao. Trái thốt nốt cũng được hái nguyên buồng xuống, dùng dao chẻ ra lấy cơm ướp lạnh. Cơm thốt nốt có vị béo, bùi và mùi thơm hấp dẫn.
Ngày nay, thốt nốt lạnh đã trở thành món giải khát phổ biến và đặc trưng của vùng Bảy Núi. Người ta cho nước thốt nốt vào lưng chừng ly, xắt mỏng phần “cơm” của trái thốt nốt rồi cho thêm nước đá. Nước thốt nốt ngọt dịu, thơm đặc trưng cùng với cơm của trái thốt nốt khiến du khách quên hết mệt nhọc đường xa. Có dịp đến vùng Bảy Núi, trong những ngày nắng nóng, du khách sẽ thấy những thanh niên dân tộc Khmer gánh nhiều ống tre sậm màu. Hãy gọi họ lại, bạn sẽ được thưởng thức vị ngon tuyệt của thứ nước đục đục ngọt thanh, thơm mát.
(Sưu tầm)
Gỏi Sầu Đâu
Đến Long Xuyên tỉnh An Giang, không ăn gỏi sầu đâu thì thật uổng. Đây là món ăn độc nhất vô nhị chỉ Long Xuyên mới có. Không biết từ bao giờ lá "sầu đâu" được đặt tên như vậy? Sầu đâu là loại cây thân gỗ, lá trông gần giống lá cây xoan ở miền Bắc. Lá sầu đâu có vị nhân nhẫn đắng. Từ xưa các cụ ta hễ ăn gỏi là phải có các loại "lá vườn" kèm theo để "chấn" không cho vi trùng hoành hành trong bụng.
Có rất nhiều loại lá có sẵn trong vườn nào là lá sung, lá ổi, lá mơ tam thể (hay còn gọi là mơ lông) lá cây đinh lăng... dù đắng, chát, chua, nhưng người ăn vẫn thấy không thể thiếu được những vị đó và hình như thiên nhiên sinh ra những lá đó chỉ để cho người ta ăn gỏi. Vị đắng dìu dịu của lá sầu đâu cùng với tai heo luộc thái nhỏ, khô cá sặt xé nhỏ, một ít tôm thẻ chần qua nước sôi, xoài sống xắt nhỏ, nước để trộn gỏi đủ vị mặn, ngọt, chua, cay. Để đạt đến mức "chuẩn" chắc chỉ người Long Xuyên mới pha chế được. Lá “sầu đâu” trộn đều cùng những phụ gia trên là có đĩa gỏi sầu đâu thật hấp dẫn. Nam Bộ có nhiều món gỏi lắm, món nào cũng đủ vị: mặn, ngọt, chua, cay, nên người ăn dễ quên. Riêng gỏi Sầu Đâu vị cay, đắng ngọt bùi thì không bao giờ quên được.
Ai đã từng một lần đặt chân đến Long Xuyên, đã được ăn món gỏi "không đâu có" này, thì dẫu có đi đâu về đâu, dẫu có thưởng thức sơn hào hải vị thì gỏi sầu đâu ở Long Xuyên vẫn là món nhớ đời.
(Theo Văn hóa nghệ thuật ăn uống – vnnavi.com)
Dưa xoài non đất An Giang

Xoài non chọn giống Cát Chu, ngâm muối rồi xả nước phèn chua cho giòn. Xoài rim đường cát trắng, phơi nắng một ngày, rồi cho vào lọ ngâm kèm ớt sừng trâu. Loại dưa này giòn, mang vị chua chát lẫn độ ngọt đậm đà của đường, muối. Dưa xoài non là đặc sản dân dã xuất hiện mới đây tại huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Cách làm cũng đơn giản. Sau khi thu mua xoài non rụng, gọt bỏ vỏ, đem ngâm muối khoảng 24 tiếng đồng hồ, lấy ra xả lại nước phèn chua cho trong để có độ giòn và mầu đẹp mắt. Xoài non cỡ ngón chân cái là lý tưởng nhất, bổ làm đôi, nếu lớn hơn phải bổ làm tư, loại bỏ cùi non, công đoạn tiếp theo là rim đường cát trắng, phơi nắng một ngày, rồi bỏ vào keo hoặc khạp, có kèm ít ớt sừng trâu. Sau đó, nấu giấm pha đường, ít muối để vừa nguội đổ vô keo, khạp ngâm khoảng một tuần lễ là đem ra ăn được.
Cắn miếng dưa xoài non vừa giòn vừa hơi có vị chua chát chớ, không còn vị chua ái của xoài non. Lẫn trong đó có vị ngọt của đường, mằn mặn của muối, chắc chắc sẽ tạo cho du khách một cảm giác thật tuyệt vời khi thưởng thức.
(Theo Nhân Dân – niengiamnongnghiep.vn)
Khô cá tra phồng, ngon mà lạ - Đặc sản nổi tiếng của Châu Đốc

Trong tự nhiên, cá tra từ Biển Hồ (Campuchia) vừa trôi xuống vừa sinh nở và lớn lên ở đầu nguồn sông Hậu. Hàng trăm năm trước, bà con nơi đây đã biết vớt cá bột, cá con nuôi dưỡng thành cá giống bán cho những nhà bè. Khi cá "dội chợ", người ta bảo quản lâu ngày dưới dạng làm khô. Sách Gia Định thành thông chí, Trịnh Hoài Đức có ghi: "Tra ngư, vi và kỳ có xương nhọn, không có vảy, mình xanh, bụng trắng, lớn năm sáu thước, béo lắm. Thịt dùng phơi khô, mỡ dùng thắp đèn, sơn ghe". Theo nguyên tắc, cá càng lớn làm khô càng ngon, nhưng ngon nhất là cá nuôi khoảng 3 - 4 năm tuổi, nặng chừng 5 - 7 kg. Nếu phơi quá nắng khô bị "lộc", mỡ từ thịt cá cứ tươm ra mãi, giảm ngon và mất ký. Nếu phơi thiếu nắng, miếng khô còn tanh mùi cá, không thơm. Khô cá tra phồng chỉ chiên chứ không nướng như các loại khô khác. Để có miếng khô chiên phồng, giòn thơm và béo, độc đáo nhất là chiên bằng nước lạnh. Cho nước lạnh vào chảo, đun sôi, thả miếng khô vào. Khi nước cạn, trở qua trở lại vài lần là miếng khô nở phồng lên, vàng ươm, thơm, giòn và béo khi ăn.
P.K – Việt Báo (Theo Thanh_Nien)